3 điểm Du Lịch Miễn Phí Tại Đà Nẵng

Posted on

Du lịch ở Sơn Trà 1 ngày, đôi khi bạn sẽ đi không hết các địa điểm hấp dẫn ở nơi đây. Nào là Hồ Xanh, Ghềnh Bàng, Chùa Linh Ứng, Bãi Rạng, Bãi Nam, Bãi Nờm, Bãi Bụt, Cảng Tiên Sa, Cây Đa Nghìn Năm, Đình Bàn Cờ, Đài Ra Đa, Lặn San Hô,.. Tham quan chùa Linh Ứng : Theo kinh nghiệm du lịch bụi Đà Nẵng thì nữ không ăn mặc sexy, không bẽ cây hái hoa, không leo trèo, không nói to, không tụ họp ăn uống mất mỹ quan. Tham qua Hồ Xanh : Không nên bơi lội ở hồ này, đứng cạnh hồ “tự sướng” cũng rất tuyệt rồi. Theo kinh nghiệm du lịch bụi được chia sẻ, hồ rất sâu. Hồ này khá nguy hiểm vì không có cứu hộ ! Tham quan đỉnh Bàn Cờ : Không nên leo trèo lên bàn và tượng tiên ông.

Tất nhiên – Anh Thảo nói – Chúng ta phải tới chị ấy. Và thế là ngay tối hôm ấy, tôi đạp xe tới bệnh viện tìm chị. Chị phải trực thay một chị bạn về quê và chị hẹn tôi thế nào mai cũng tới. Ba giờ chiều mùng sáu tết chị Thản đến nhà tôi thật. Chị đem theo cháu Nghĩa, con trai chị. Cháu Nghĩa mới mười sáu tuổi nhưng dáng cao và chắc. Cháu có cái vẻ trầm tĩnh đến gan lì. Chị bảo cháu ra vườn hoa gần nhà tôi chơi. Tôi mừng thấy chị vẫn giữ nguyên trạng thái điềm đạm, gần như không có ấn tượng gì đáng kể về cuộc gặp mặt không bình thường với các “đồng hương” hôm qua. Thực ra chẳng ai trong chúng ta có lỗi cả. Chị uống đi, tiêu chuẩn của chị đấy! Chị nhìn tôi rồi cầm ca rượu, uống một hơi cạn. Thú thực với chú – chị nói – Rượu cần chỉ có hút trực tiếp bằng cần mới ngon. Rút ra ngoài thế này, uống gờn gợn thế nào ấy.

Chú đừng nghĩ tôi hay rượu, mắc cỡ lắm. Chú nghĩ về tôi thế nào? Đó không phải là điều tôi muốn biết. Chắc chú nghĩ là tôi không còn? Cũng gần như thế. Bây giờ thì mọi sự đã qua. Nhưng cái dư vị của nó còn đắng mãi suốt cuộc đời tôi. Dù sao chị cũng không nên có mặc cảm quá khứ như vậy – Tôi nói. Thực lòng tôi không thể không có mặc cảm. Chị nói – Kể ra thì ngượng, mà để mãi trong lòng tôi đâu có bình tâm được, chú. Lẽ ra chị không nên im lặng lâu thế. Có muốn im lặng tôi cũng không im lặng được – chị nói. Thời gian đã lùi xa, những quan niệm ngày ấy coi là nghiêm trọng, bây giờ chúng ta nhìn nhận khác, phải không chú? Nhưng tôi vẫn không hiểu sao đời mình lại long đong thế. Nhắc lại thật rùng mình. Tôi không thể lường trước được các bước ngoặt khiến mọi sự diễn ra sau đó lại trở nên những sự kiện thật phiền hà!

Tuy nhiên bây giờ, ở bệnh viện tôi, người ta chỉ biết tôi là một quân y sĩ hoàn thành nhiệm vụ ở chiến trường ra. Rằng chồng tôi là anh A, anh B nào đó đã hy sinh. Rằng cháu Nghĩa là câu trả lời là sự chứng giám, bảo lãnh cho tôi. “Mẹ ơi, bố con hồi trước có hay đánh bóng chuyền không? ”. Cháu nó mê bóng chuyền nên cứ hỏi tôi thế. Rồi có hôm cháu bỗng hỏi tôi: “Mẹ ơi, con muốn có tấm ảnh của bố quá”. Tôi phải phân giải cho cháu hiểu thế nào là chiến tranh. Chúng ta có thể dấu được mọi điều bí mật và cả thế giới, nhưng với con thì không. Tôi đã kể rõ ngọn ngành với cháu khi đêm, sau lúc nghe các chú bàn luận ở đây về. Tôi thành thực cảm ơn các chú.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *