Vị trí: Hồ Than Thở nằm cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 6km về phía đông, theo trục đường Quang Trung - Hồ Xuân Hương.
Đặc điểm: Đến thăm nơi đây, du khách sẽ được nghe kể về những chuyện tình cảm động đã mượn nước hồ để giữ mãi mối tình chung thủy.
Từ lâu, tên hồ Than Thở đã trở nên nổi tiếng với 2 câu thơ:
“Đà Lạt có thác Cam LyCó hồ Than Thở người đi sao đành” Sở
dĩ nổi tiếng là vì hồ nằm gần trường Võ bị quốc gia Đà Lạt (nay là Học
viện Lục quân) và gắn liền với một thời hoàng kim của trường vào thập
niên 1950, đầu thập niên 1960. Cứ ngày nghỉ, lễ, chủ nhật là gia đình
của các học viên và người yêu kéo đến gặp nhau vui chơi ở đây. Và cho
đến nay vẫn còn câu chuyện Thảo - Tâm cùng ngôi mộ của người con gái
xấu số tên Thảo lạnh lẽo ở Đồi thông 2 mộ (từ ngoài vào phía tay trái
khu du lịch).
Hồ Than Thở nằm trên đồi cao giữa một rừng thông
tĩnh mịch. Cảnh vật quanh hồ nên thơ, mặt nước hồ luôn phẳng lặng trầm
ngâm. Con đường đất ven hồ như mất hút xa xa. Tại đây dường như chỉ còn
nghe vi vút tiếng gió nhẹ, tiếng thông reo như thở than, như nức nở. Có
một đôi cây thông yêu nhau rất lạ ở phía bắc của hồ tạo thành một đôi
“tình nhân” thông quấn quýt bên nhau không rời và du khách có thể đến
đó chụp hình lưu niệm. Đồi thông ở hồ Than Thở dường như cũng đẹp hơn
các nơi khác vì thông thưa hơn, cao đều hơn nên khi ánh nắng mặt trời
rọi xuống ngả bóng trên thảm cỏ rất đẹp.
Xa xưa nữa, nơi đây
gắn với câu chuyện tình của Hoàng Tùng và Mai Nương. Chuyện xảy ra vào
thế kỷ 18, khi người anh hùng áo vải Nguyễn Huệ dấy binh đánh đuổi bọn
xâm lược nhà Thanh, trai tráng khắp nơi hưởng ứng, trong đó có Hoàng
Tùng. Trước khi chia tay, hai người rủ nhau ra bên bờ than thở hẹn thề.
Chàng hẹn đến mùa xuân - khi Mai anh đào nở sẽ đem tin thắng trận trở
về. Ở nhà, Mai Nương được tin Hoàng Tùng tử trận nên nàng đã quyết định
gieo mình bên dòng suối tự trầm. Nhưng trớ trêu thay, đến giữa mùa xuân
Hoàng Tùng thắng trận trở về, chàng vô cùng đau buồn khi biết người yêu
đã chết. Mấy năm sau triều đại Tây Sơn sụp đổ, Gia Long trả thù những
người có công với triều Tây Sơn nên Hoàng Tùng đã tự vẫn bên hồ để được
hạnh phúc với người yêu nơi chín suối. Từ đó hồ có tên là Than Thở cho
đến ngày nay.